CÓ NHỮNG THỨ SẼ CHỈ CÒN TRONG KÝ ỨC

Có những thứ sẽ chỉ còn trong ký ức
Tiếng bạn cười, giọng nói ấm những ngân nga
Xen lẫn đó câu cảm thán của “người già”
“Tận hướng” em nhé vì đi làm chán lắm
Có những thứ sẽ chỉ còn trong ký ức
Bảng viết lông, máy lạnh, ghế ngồi riêng
Nhớ những lúc thấy thầy cô thật hiền
“Mấy đứa hiểu không?
Thầy giảng lại chỗ này nhé”
Có những lúc chỉ muốn đi thật khẽ
Hàng lang im, vắng, gió bâng khuâng
Bỗng ta thấy yêu thương sao thật gần
Bạn không quen,

Nhưng chung trường vẫn nhường ghế
Sẽ còn đó ôi cảm giác ngạo nghễ
Quốc Tế mà, trường đỏ ở đồi cao
Nhưng nhớ nhé những yêu thương ngọt ngào
Hai tiếng I U, luôn đọng trong tim nhỏ
Ừ thì sẽ có lúc chỉ còn thầy, cô với IU ở đó
Trường đỏ, đồi cao, xanh mướt những bờ rào
Nhưng nhớ nhé cái ôm với lời chào
Ngày tốt nghiệp nước mắt rơi ta lau vội
Còn nhiều lắm bao nhiêu điều chưa nói
Chỉ biết nghẹn ngào sao nhanh quá thời gian
Cho ta nhé dù chỉ ít phút nhẹ nhàng
Thì thầm tai nhau “ta đã yêu IU nhiều hơn thế”

– Thaocing –

Share this:

Leave a comment